Hiển thị các bài đăng có nhãn Những câu chuyện ý nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những câu chuyện ý nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013
Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013
Học dã hảo? Bất học dã hảo?
- Học là
tốt (hay) không học là tốt? Kẻ có học
như lúa như thóc, kẻ không học như rác
như cỏ. Như lúa như thóc thì!
Lương tốt của nước, báu lớn
của đời. Như rác như cỏ thì ! Kẻ cày căm ghét, kẻ bừa bực
bội. Ðến ngày úp mặt vào tường (ý nói
mù mờ không nhìn nhận được gì trên
đời) mới hối hận về việc
ấy (việc không học) thì đã già mất
rồi!.
Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012
VÀNG RÒNG VÀ ĐỒNG THAU
Ngày xửa ngày xưa, bên Ai cập có một vị hiền triết tên là Zun-Nun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông:- Thưa ngài, tôi không biết tại sao những người đáng kính như ngài luôn ăn mặc theo một cách giống nhau và luôn luôn đơn giản như vậy. Chẳng lẽ không cần chưng diện một chút, không phải để khoe khoang, nhưng còn vì mục đích khác nữa chứ, thưa ngài ?
Nhà hiền triết chỉ cười và cởi chiếc nhẫn ở tay ra, trao cho chàng trai và nói:
- Này anh bạn trẻ, ta sẽ trả lời câu hỏi của cậu, nhưng trước tiên câu phải giúp ta việc này đã. Hãy cầm lấy chiếc nhẫn này và đi đến khu chợ bên kia đường, cậu hãy đổi nó lấy một đồng vàng.
Cầm chiếc nhẫn đen đúa của Zun-Nun trên tay, chàng thanh niên tỏ vẻ nghi ngại:
- Một đồng vàng? Tôi không chắc là chiếc nhẫn có thể bán được với giá đó.
- Thử trước đã chàng trai, ai biết được điều gì sẽ xảy ra?
Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012
Không cha không mẹ khổ lắm ai ơi
Nữ sinh tự vẫn trong nhà tắm vì bị cha dượng hành hạ
(Dân trí) - Không chịu nổi những trận đòn ngược đãi của cha dượng, một nữ sinh đã treo cổ tự vẫn ngay trong phòng tắm.
Thông tin từ ông Châu Sa Lê Mal, công an xã Bình Sơn (Long Thành,
Đồng Nai) ngày 3/12, gia đình bà Đoàn Thị Huệ vừa cử hành lễ tang cho
cháu Dương Thị Ngọc T. (14 tuổi).
Vì phẫn uất chuyện gia đình, nữ sinh lớp 9 đã hành động dại dột
Trước đó, khoảng 7 giờ sáng ngày 30/11, người thân của T. phát
hiện cháu chết trong tư thế treo cổ trong phòng tắm. Người nhà vội cắt
dây và tiến hành các biện pháp sơ cứu nhưng T. đã tử vong trước đó. Lực
lượng chức năng sau đó đã có mặt để tiến hành điều tra nguyên nhân vụ
việc.
Bà Đoàn Thị Huệ - dì ruột của cháu T. - cho biết, khoảng 6 giờ sáng
ngày 30/11, cháu T. vẫn mặc đồng phục đạp xe đi học như mọi ngày, tuy
nhiên đến khoảng 7 giờ thì phát hiện T. chết trong phòng tắm. Cũng
theo bà Huệ, khoảng 5 tháng trở lại đây, T. luôn bị cha dượng của mình
hành hạ, đánh đập và đuổi ra khỏi nhà. Để tránh đòn, cháu T. phải chạy
sang nhà dì và nhà hàng xóm lánh nạn.Trước khi chết, T. có để lại hai bức tâm thư với nội dung đầy phẫn uất kể tội cha dượng đã hành hung T. và cầu xin mẹ không cho cha dượng đến
thắp hương sau khi mình chết.
Được biết, ngay sau khi sự việc xảy ra, cha dượng của T. là ông Nguyễn Viết Nam (45 tuổi) - nguyên quán xã Quảng Giao, Quảng Xương, Thanh
Hóa - đã bỏ trốn.
Do người thân của gia đình T. không yêu cầu khám nghiệm tử thi nên lực lượng chức năng đã ngưng điều tra nguyên nhân vụ việc. Được biết, Dương Thị Ngọc T. là học sinh lớp 9-1 trường THCS Bình Sơn (xã Bình Sơn, Long Thành, Đồng Nai).
Minh Hậu
Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012
Lòng tốt và niềm tin
Buổi sáng, trên xe buýt. Cụ bà bị lòa mò mẫm rút tờ 10000đ trong gói
tiền được bọc kỹ bằng một lớp giấy báo đưa cho anh nhân viên bán vé và
nhận lại tiền thối. Không mảy may nghi ngờ, cụ gói lại tiền như ban đầu
và nhét vào túi áo.Khi xe dừng ở trạm, cụ xách giỏ đứng lên. Anh nhân viên vội nắm lấy tay cụ dắt xuống xe, dẫn cụ qua đường và vẫy một chiếc xe ôm gần đó. Anh đỡ cụ ngồi lên xe rồi mới quay trở lại. Hành khách phải chờ đợi nhưng không một lời phàn nàn nào, chỉ có những ánh nhìn trìu mến dành cho anh nhân viên xe buýt.
Buổi trưa, ở ngã tư đường Nguyễn Thị Minh Khai - Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Cô gái khiếm thị đứng bên góc đường, tay phải cầm tập vé số đưa ra phía trước mời khách, tay trái cầm chiếc nón cũng đưa ra trước để khách trả tiền. Đèn đỏ, một người đàn ông mặc áo xanh, đeo cà vạt dừng xe bên cạnh cô gái, ông rút một tờ vé số rồi trả tiền vào chiếc nón. Cô gái cúi đầu như muốn cảm ơn ông. Đèn xanh, ông chạy xe đi. Phía sau có một người khác dừng lại mua vé số cũng bằng cách ấy. Cô gái lại cúi đầu.
Những cuộc mua - bán diễn ra trong lặng lẽ. Cô gái tin tưởng tuyệt đối vào những người khách đi đường như tin tưởng vào lòng tốt của con người. Chợt thấy cái nắng trưa chừng như không còn gay gắt nữa...
Buổi chiều, trong công viên. Người thanh niên ngồi trên ghế đá gần khu vực dành cho những người đi bộ thể dục. Bên cạnh anh là chiếc gậy dò đường. “Mua vé số giúp giùm các anh chị ơi!”. Anh cứ mời như thế và chờ đợi.
Có người dừng lại, rút một tờ vé số và dúi vào tay anh tờ giấy bạc 5.000đ. Một người khác, rồi một người khác nữa... Mỗi ngày, vòng tròn người tuần hoàn đi qua nơi anh ngồi và trong anh cũng tuần hoàn một niềm tin về lòng tốt. Anh đã sống với niềm tin ấy không biết đã qua mấy mùa xuân hạ thu đông...
Giữa những lo toan và đua chen đời thường, chợt thấy lòng bình yên khi nhìn thấy niềm tin và lòng tốt của con người. Ta biết rằng trong cuộc sống này luôn tồn tại những giá trị vĩnh hằng.
Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012
" Lạc quan "
Đương nhiên không! Đây gọi là chứng “mắc nghẹn bỏ ăn”. Nói chính xác hơn là thấy người ta mắc nghẹn mà mình không dám ăn. Không hiếm người nói thế này: bây giờ tỷ lệ ly hôn cao quá, tôi chẳng dám yêu đương gì nữa. Tương tự như thế, không ít phụ nữ nghe được nhiều trường hợp ngoại
tình lại bắt đầu lo nghĩ về chồng mình.
Sống ở trên đời cần phải biết lạc quan chứ ! Trong trường hợp trên, lạc quan chính là niềm tin. Dù con đường xe cộ trước mặt nườm nượp, thật là nguy hiểm, song nhất định tôi sẽ qua bên kia đường mà không hề hấn gì. Chỉ cần cẩn thận là được rồi, không nên sợ đến nỗi không dám qua đường.
Sống ở trên đời cần phải biết lạc quan chứ ! Trong trường hợp trên, lạc quan chính là niềm tin. Dù con đường xe cộ trước mặt nườm nượp, thật là nguy hiểm, song nhất định tôi sẽ qua bên kia đường mà không hề hấn gì. Chỉ cần cẩn thận là được rồi, không nên sợ đến nỗi không dám qua đường.
Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012
Mất cân đối trong phản ánh vấn đề của thông tin
Chúng ta đang sống giữa một biển thông tin
nhưng vẫn chết khát những điều tốt đẹp vì thông tin luôn có tính chất
mất cân đối, nên chúng ta cũng cần phải bình tĩnh mà suy đoán, chọn góc
nhìn phù hợp để có những đánh giá toàn diện, đúng đắn nhất.
Ví dụ: Một thông tin là: "Ông Dũng Đê tiện hôm qua đánh 2 phát xổ số kiến thiết không trúng phát nào" sẽ không bao giờ báo chí đưa tin cả. Nhưng nếu là: "
Ví dụ: Một thông tin là: "Ông Dũng Đê tiện hôm qua đánh 2 phát xổ số kiến thiết không trúng phát nào" sẽ không bao giờ báo chí đưa tin cả. Nhưng nếu là: "
Ông Dũng Đê tiện được vợ cho 10
nghìn đi ăn xôi nhưng xôi lên giá nên đã mua 2 vé số, kết quả trúng giải
đặc biệt 2 tỷ đồng" thì chắc chắn sẽ lên báo một loạt. Dẫn tới dân tình
ngộ nhận: "Ồ, đánh xổ số thật là dễ trúng" dù trên thực tế số người
không trúng rất rất nhiều. Đó là tính chất mất cân đối của thông tin.
Tương tự như vậy, bao nhiêu tấm gương con cái có hiếu, bao nhiêu tấm gương người tốt thì chẳng thấy nhắc tới, nhưng đọc ở đâu cũng chỉ thấy cướp hiếp giết, bạo hành, bất hiếu... Khiến dân tình ngộ nhận, chép miệng chán đời: "Xã hội loạn cmnr". Nhưng thực ra đó chỉ là sự mất cân đối trong phản ánh vấn đề của thông tin mà thôi.
Riêng mình thì luôn tin rằng cuộc đời còn vô vàn điều tốt đẹp, nó vẫn diễn ra hàng ngày quanh ta và trong ta. Chúng ta chỉ cần CHỌN cách nhìn phù hợp là sẽ thấy.
Tương tự như vậy, bao nhiêu tấm gương con cái có hiếu, bao nhiêu tấm gương người tốt thì chẳng thấy nhắc tới, nhưng đọc ở đâu cũng chỉ thấy cướp hiếp giết, bạo hành, bất hiếu... Khiến dân tình ngộ nhận, chép miệng chán đời: "Xã hội loạn cmnr". Nhưng thực ra đó chỉ là sự mất cân đối trong phản ánh vấn đề của thông tin mà thôi.
Riêng mình thì luôn tin rằng cuộc đời còn vô vàn điều tốt đẹp, nó vẫn diễn ra hàng ngày quanh ta và trong ta. Chúng ta chỉ cần CHỌN cách nhìn phù hợp là sẽ thấy.
=== Copy from Facebook Giáo sư Xoay ===
Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012
Cô gái 27 tuổi cầu siêu cho 13 lần phá thai
Lễ cầu siêu cho những sinh linh bị chối bỏ được chùa Quán Sứ Hà Nội tổ chức vào hai dịp trong năm là tháng 4 và tháng 7 âm lịch. Có rất nhiều bà mẹ thế hệ 8X, 9X chưa từng lên xe hoa, vậy mà danh sách hài nhi cần cầu siêu của họ đã tới... hơn một chục.
Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012
Hãy yêu anh em nhé!

Hãy yêu anh em nhé! Để mỗi buổi sáng thức dậy căn phòng xung quanh như rộng thêm ra, bầu trời qua khung cửa sổ cũng như cao hơn và những cơn gió như hát lên một giai điệu nhẹ nhàng khiến lòng em tươi mát.
Hãy yêu anh em nhé
Để mỗi khi anh cầm phone là chuông điện thoại nhà em lại đổ dồn. Để những gì em trải qua cả ngày tóm gọn lại chỉ trong 5 phút. Bỏ đi những nỗi buồn, giận dỗi, lo toan và giữ lại hết thảy những niềm hạnh phúc, sự vui vẻ.
Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012
"Việc này rồi cũng sẽ qua"
Một vị vua nọ cho gọi người thợ kim hoàn của hoàng cung đến và ra lệnh cho anh ta:
-
Hãy làm cho ta một chiếc nhẫn và khắc lên đó một câu nói có thể khiến
ta biết kiềm chế niềm vui khi hạnh phúc và phấn chấn khi buồn bã.
Người
thợ kim hoàn chẳng gặp khó khăn gì trong việc tạo ra một chiếc nhẫn
theo yêu cầu của nhà vua. Thế nhưng, việc tìm ra câu nói như gợi ý của
nhà vua quả là nằm ngoài khả năng của anh.
Cuối cùng, người thợ kim hoàn quyết định tìm đến một nhà thông thái và hỏi ý kiến của ông:
-
Con nên khắc câu gì lên chiếc nhẫn này để có thể kìm hãm niềm vui của
nhà vua khi ngài phấn khích và vực dậy tinh thần khi ngài rầu rĩ?
Nhà thông thái lấy ra một mảnh giấy và viết lên đó: "Việc này rồi cũng sẽ qua."
Khi nhà vua nhìn thấy câu này, ông sẽ biết cách làm chủ cảm xúc của bản thân, cả khi chiến thắng lẫn khi thất bại.
Hãy
thử tung một đồng xu lên một trăm lần; bạn sẽ thấy rằng cơ hội đồng
tiền sấp và ngửa là gần như bằng nhau. Cuộc sống của chúng ta cũng tương
tự như vậy. Thăng trầm là điều hiển nhiên và điều tốt nhất bạn có thể
làm là hãy chấp nhận chúng.
Sưu tầm
----------------------------------------
Quan
trọng không phải là điều gì sẽ đến với bạn mà là bạn sẽ đối diện với nó
như thế nào: bị động chấp nhận số phận hay chủ động nắm lấy vận mệnh,
cơ hội , suy nghĩ và hành động của mình. Điều này cần khắc ghi trong tâm
trí bạn bởi chính bạn thì khi đó, dù điều gì xảy đến, bạn vẫn có thể
bình tĩnh xử lý. Hãy là ÔNG CHỦ CỦA CHÍNH MÌNH!
Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012
Cảm xúc !
Cảm xúc !
Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến
Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến
Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012
Câu chuyện về cây bút chì
Câu chuyện về cây bút chì
( Truyện ngắn của SCOTT GROSS)
Một
người thợ làm bút chì trước khi đặt chiếc bút chì mình vừa làm xong vào
hộp, đã dặn nó: "Có năm thứ ngươi cần biết trước khi ta gửi ngươi ra
với thế giới. Luôn luôn nhớ năm điều này và không bao giờ được quên, như
thế ngươi sẽ trở thành cây bút chì tốt nhất thế giới theo đúng khả năng
của ngươi".
"Thứ nhất: Ngươi có thể làm được nhiều điều vĩ đại, nhưng chỉ khi ngươi nằm trong tay một người nào đó".
"Thứ hai: Thỉnh thoảng ngươi phải bị cắt gọt một cách hết sức đau đớn, nhưng ngươi cần điều này vì nó làm cho ngươi trở thành cây bút chì ngày càng hữu dụng hơn".
"Thứ ba: Ngươi có thể sửa chữa bất kỳ lỗi lầm nào mà ngươi đã gây ra".
"Thứ tư: Bộ phận quan trọng nhất luôn nằm bên trong ngươi".
"Và thứ năm: Trên mỗi mặt phẳng mà ngươi được sử dụng lên, ngươi sẽ để lại dấu vết. Bất kể điều kiện ra sao ngươi vẫn phải tiếp tục công việc của mình".
Con
người cũng vậy, hãy biết rằng chúng ta là những con người đặc biệt và
chúng ta phải hoàn thành những mục tiêu mà chúng ta sinh ra để hoàn
thành. Không bao giờ được nhụt chí và nghĩ rằng mình sinh ra không có ý
nghĩa và không thể thay đổi.
Thanh Thúy (lược dịch)
Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012
Thơ - HỌC LÀM NGƯỜI
HỌC LÀM NGƯỜI
(Cảm tác theo lời đại sư Tinh Vân dạy đệ tử đã có học vị Tiến Sĩ)
(Cảm tác theo lời đại sư Tinh Vân dạy đệ tử đã có học vị Tiến Sĩ)
1. Học Nhận Lỗi
Nhận lỗi mình vừa lòng mọi người
Hai bên đều cảm thấy vui tươi.
Không hờn – hỷ xả thân tâm khỏe
Còn gặp lại nhau với nụ cười.
Hai bên đều cảm thấy vui tươi.
Không hờn – hỷ xả thân tâm khỏe
Còn gặp lại nhau với nụ cười.
2. Học Nhu Hòa
Nên nhu hòa sống với tha nhân
Nói chuyện dịu dàng bao kẻ thân.
Mọi việc dễ dàng người cảm mến
Thành công toại nguyện khỏe tinh thần.
Nên nhu hòa sống với tha nhân
Nói chuyện dịu dàng bao kẻ thân.
Mọi việc dễ dàng người cảm mến
Thành công toại nguyện khỏe tinh thần.
3. Học Nhẫn Nhục
Nên nhẫn nhục không tranh luận mãi
Không ai là kẻ thắng người thua!
Hãy im lặng... tỏ tình hòa giải
Không mất lòng người - lắm kẻ ưa.
Không ai là kẻ thắng người thua!
Hãy im lặng... tỏ tình hòa giải
Không mất lòng người - lắm kẻ ưa.
4. Học Thấu Hiểu
Học thấu hiểu cảm thông rất quý
Biết nhau hơn, giúp đở tận tình.
Không tranh chấp - giận hờn phiền não!
Sống thuận hòa không có bất bình..!
Biết nhau hơn, giúp đở tận tình.
Không tranh chấp - giận hờn phiền não!
Sống thuận hòa không có bất bình..!
5. Học Buông Bỏ
Học buông bỏ chẳng nặng hành lý
Sống tự tại không tham muốn nhiều.
Hỷ xả cho thân tâm an lạc
Ra đi thanh thản dễ tiêu diêu..!
Sống tự tại không tham muốn nhiều.
Hỷ xả cho thân tâm an lạc
Ra đi thanh thản dễ tiêu diêu..!
6. Học Cảm Thương
Học cảm thương nhìn người hoạn nạn
Cảm thông an ủi thật chân tình.
Rộng lòng giúp đỡ không cầu lợi
Phước báu quả lành tự phát sinh!
Cảm thông an ủi thật chân tình.
Rộng lòng giúp đỡ không cầu lợi
Phước báu quả lành tự phát sinh!
7. Học Sinh Tồn
Học sinh tồn hiểu đường trung đạo
Tập dưỡng sinh ăn uống thích nghi.
Thanh thản tâm hồn không luyến ái
Tập dưỡng sinh ăn uống thích nghi.
Thanh thản tâm hồn không luyến ái
An vui hiện tại sống từ bi.
Minh Lương Trương Minh Sung
Cali. ngày 26 / 10 / 2010
Cali. ngày 26 / 10 / 2010
Học làm người
Học Làm Người
Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử,
sau khi tốt nghiệp đại học liền học thạc sĩ, rồi lại học tiến sĩ, sau
nhiều năm đèn sách cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô
cùng mừng vui.
Một hôm người đệ tử này trở về, thưa
với Đại sư: Thưa thầy nay con đã có học vị tiến sĩ rồi, sau này con phải
học những gì nữa? Ngài Tinh Vân bảo: Học làm người, học làm người là
việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.
Thứ nhất, “học nhận lỗi”. Con
người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ
cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận
lỗi chính là một lỗi lầm lớn.
Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012
Đôi giày người dưng trước cửa phòng ngủ tôi
(Dân trí) - Sau chuyến công tác dài ngày trở về,
tôi đến thẳng cơ quan báo cáo công việc rồi xin nghỉ buổi chiều. Về đến
cửa nhà, tôi vui thấy cửa ngoài khóa, cửa trong khép hờ, thế là vợ có
nhà. Tôi nhẹ nhàng dắt xe vào và định làm cho vợ ngạc nhiên.
Loanh
quanh tầng một không thấy vợ đâu, tôi tiếp tục đi nhẹ nhàng lên tầng
hai. Bất chợt đập thẳng vào mắt tôi là một đôi giầy nam sáng bóng trước
cửa phòng ngủ. Tôi vô cùng sửng sốt, trái tim như chết lặng.
Tôi nhanh chóng tiến
lại gần, định đạp tung cánh cửa nhưng không hiểu sao chính giây phút ấy
tôi lại lặng lẽ quay đi, rời khỏi ngôi nhà, trong lòng cảm thấy vô cùng
ức chế.
Thay vì đi uống rượu
giải sầu, tôi quyết định ra ngoại thành câu cá để tìm sự tĩnh lặng. Lặng
lẽ một mình, giờ tôi mới hiểu tại sao nhiều người đi câu cá mà cần câu
không có lưỡi câu. Tôi dần hồi tưởng về quá trình hai vợ chồng lấy nhau
xem có điều gì của mình với vợ khuất tất lắm không.
Vợ tôi
là giáo viên, không xinh nhưng ưa nhìn, tính tình hơi nóng nảy nhưng
tốt bụng, thỉnh thoảng hay gây sự với tôi toàn những việc lặt vặt trong
nhà. Cuộc sống hai vợ chồng công chức, sống dựa bằng đồng lương săn siu
vừa đủ không đến nỗi nào. Hơn sáu năm chung sống, hằng ngày sau buổi
chiều tan tầm, vợ về đón con và nhanh chóng cơm nước, dạy con học. Tôi
không làm được nhiều giúp vợ con vì công việc bận rộn và hay phải đi
công tác xa. Mỗi khi cả nhà sum họp ăn cơm, tôi hay nhận giúp cô ấy bằng
cách ngồi đơm cơm. Không có điểm gì khiến tôi không hài lòng với cô ấy.
Trời bắt đầu nhá nhem,
tôi lủi thủi ra về, tìm cái gì đó ăn rồi vào công viên đi dạo lang
thang. Lâu rồi tôi mới có thời gian sống cho chính bản thân mình, tôi
cảm nhận những khoảng lặng trong tâm hồn vẫn còn đủ chỗ trống cho chính
tôi núp vào đó.
Đã gần 11 giờ đêm, tôi
thong thả về nhà. Cửa vẫn khép hờ hững như ban chiều. Tôi từ từ dắt xe
vào cùng lúc vợ từ tầng hai xuống. Cô ấy tươi cười đon đả, trách tôi sao
chiều tắt máy điện thoại không liên lạc được. Cô ấy nói biết tôi công
tác về nên xin nghỉ làm chiều, tôi chỉ cười qua loa. Vợ vẫn chờ cơm tôi,
con đã ngủ.
Trong lòng tôi rất ngạc nhiên sao cô ấy diễn giỏi thế.
Xong bữa, tôi lên cầu
thang trước, cô ấy đi sau. Đập ngay vào mắt tôi vẫn là đôi giầy hồi
chiều trước cánh cửa phòng đang khép. Tôi thản nhiên đứng nhìn ra cửa sổ
ngoài hiên dù trời đã rất khuya. Vợ lại gần và đưa cho tôi một cốc nước
cam, rồi thả ngay dưới chân tôi đôi giày sáng bóng với nụ cười tươi
rói.
Tôi sững sờ trong khi vợ hồ hởi kể huyện sáng nay đến thăm cô bạn mới khai trương cửa hàng giầy, tiện thể cô ấy mua tặng tôi.
Tôi chợt nhận ra một lỗ
hổng nguy hiển còn ẩn chứa trong niềm tin chân thành của một gia đình.
Thầm cảm ơn người vợ hiền đã ở bên tôi với tư cách không chỉ là bạn
chung thân ngủ chung giường mà còn gắn bó với tôi quên hết thời gian và
sự vất vả, cần mẫn nâng niu từng mảnh vụn yêu thương trong cuộc đời để
ghép thành một thế giới hạnh phúc nhỏ xinh mà suốt đời tôi sẽ cảm thấy
yên bình khi ẩn mình trong đó.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


